Chị Đây Trời Sinh Không Thích Giỡn - Chap 8

Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter

"Mụ già, chính mình còn không yêu bản thân thì sống làm gì, để bà đây tiễn đi một đoạn đường!”

 

Nói xong, mẹ tôi lại tát một cái nữa, khiến mẹ Thịnh Hưng Văn tóc tai bù xù như người điên.

 

Tôi đứng giữa nhìn thoáng qua chủ nhiệm đang cuống cuồng và thầy Lý mặt tái mét, sau đó quay người lao vào đám đông giúp mẹ, bày ra khí thế đánh nhau đến tận cùng.

 

Ngay khi tôi nghĩ chuyện này sẽ kết thúc bằng một cuộc ẩu đả giữa hai bên thì cánh cửa văn phòng lại bị đẩy mở một lần nữa.

 

Sử Di Nhiên cùng với lớp trưởng và các bạn nữ khác, dẫn theo bố mẹ của mình bước vào văn phòng.

 

Tất cả đều đến để đòi một lời giải thích.

 

06

 

Việc bị đặt biệt danh và chế giễu không chỉ xảy ra với mình tôi.

 

Chỉ là chuyện của tôi quá cực đoan, biến thành công kích cả bố mẹ nên mới trở nên nghiêm trọng hơn.

 

Nhưng điều đó không có nghĩa là Thịnh Hưng Văn và những người khác có thể dễ dàng bỏ qua việc họ mở miệng ra là “tinh tinh cái”, đặt biệt danh cho các bạn nữ là “răng hô” “lợn nái bay” và gọi Sử Di Nhiên là “phân”.

 

Việc những phụ huynh này đến trường sớm như vậy, cũng vì họ nghe con gái nhà mình nói biệt danh của đám quạ đen kia đặt, tất cả đều tức giận.

 

Họ hét lên đòi trường học phải đưa ra một lời giải thích.

 

Tên của con gái bảo bối của họ trở thành thứ bẩn thỉu bị bàn tán như vậy, họ gần như phát điên.

 

Dưới ánh mắt vừa thất vọng vừa ảo não của chủ nhiệm khoa, đám con trai ồn ào và ngỗ ngược kia, từng đứa một bị gọi vào văn phòng.

 

Chúng cúi đầu, xấu hổ, không dám nhìn vào mắt người lớn, khi đối mặt với câu hỏi của chủ nhiệm khoa, chúng ấp úng nói mình chỉ đùa cho vui.

 

“Đùa cho vui? Các em nói mấy câu đáng ghê tởm như vậy, giờ các em bảo thầy đó chỉ là đùa cho vui!?”

 

Chủ nhiệm khoa tức giận quá mức: “Những lời gì nên nói, những lời gì không nên nói, bố mẹ các em không dạy, giáo viên cũng không…”

 

Chủ nhiệm khoa vốn định mắng thêm vài câu, nhưng đột nhiên dừng lại, tức giận quay sang lườm thầy Lý, rồi mới tiếp tục mắng.

 

Không cần nói, tất cả mấy đứa này đều sẽ bị kỷ luật, từng người tham gia đặt biệt danh và bịa chuyện bẩn thỉu đều là một phần của bạo lực học đường, kể cả người luôn rũ bỏ trách nhiệm cho chuyện này là thầy Lý.

 

Chủ nhiệm khoa ghi tên tất cả và báo cáo lên hiệu trưởng, lưu lại hồ sơ kỷ luật không bỏ sót ai.

 

Tôi cũng không ngoại lệ.

 

Nhưng nhìn thấy Thịnh Hưng Văn bị phạt nặng hơn, bị ghi hai lỗi lớn, tôi lại cảm thấy rất vui.

 

Mặc dù bố mẹ Thịnh Hưng Văn liên tục phản đối, nói trường học thiên vị nhưng ai quan tâm chứ?

 

Bước ra khỏi trường học, người lớn nhìn nhau, im lặng vây quanh hai người kia, rồi trong khu rừng nhỏ bên ngoài trường, họ bắt đầu đánh lộn dữ dội.

 

Cuối cùng, chỉ khi cảnh sát khu vực đến can thiệp thì mọi chuyện mới dừng lại.

 

Sau khi Thịnh Hưng Văn băng bó đầu trở về từ bệnh viện, nó trở nên ngoan ngoãn hẳn. Không chỉ không dám đặt biệt danh hay đùa tục tĩu, từ đó trở đi, chỉ cần nhìn thoáng qua tụi con gái chúng tôi, nó cũng run lẩy bẩy.

 

Có người nói chúng tôi làm vậy không tốt, biến một chuyện nhỏ thành to, khiến trường học gà bay chó chạy là không đáng.

 

Cũng có người nói thật ra Thịnh Hưng Văn và đám kia chỉ muốn thu hút sự chú ý của các bạn nữ nhưng vì mới biết yêu nên đã dùng sai cách, khiến chúng tôi phản ứng quá mạnh.

 

Tôi nghe xong liền nói móc lại: “Mày là túi rác mấy đồng mà đòi đựng nhiều thế! Sợ thì cứ nói thẳng, không dám thì nín mỏ, còn nói gì mới biết yêu, nghe có tởm không cơ chứ!”

 

“Mày thấy không tốt không được cái gì, mày tưởng mày là ai mà chỉ trỏ người khác! Thích làm bố thì về ngồi lên đầu bố mẹ mày đi, cút đi! Biến!”

 

“Hừ!”

 

Tôi đáp trả từng chữ từng câu, tôi như mặt trời tháng chín, chạm vào là bùng cháy.

 

Vì dịu dàng dễ bị bắt nạt, nên tôi hóa thành khủng long bạo chúa, thấy người nào là nói móc người đấy, con chó nào dám nhiều lời thì chuẩn bị tinh thần để không nghe nổi câu hay ho gì từ miệng tôi đi.

 

Bạn nghĩ tôi làm vậy thích lắm à?

 

Ừ, tôi thích vờ lờ.

 

Thích phát điên lên.

 

Từ khi cái danh "không dễ bắt nạt" của tôi lan truyền, những lời đàm tiếu không còn xuất hiện nữa. Mọi xung đột như vết dầu trong nước rửa chén, lập tức tránh xa tôi.

 

Và cũng tránh xa tụi con gái là hung thần ác sát trong mắt đám con trai.

 

Chỉ là, nói sao nhỉ, sau khi chuyện này lan truyền, dường như có người cảm thấy chúng tôi không giống con gái, cho rằng chúng tôi không hề giống tụi con gái bình thường.

 

Tôi hỏi bố mẹ chuyện này, và câu trả lời của họ là mua cho tôi một cái hộp đựng bút bằng sắt và đăng ký cho tôi một lớp quyền anh.

 

Rồi họ vỗ vai tôi nói:

 

“Giới tính không bao giờ là khuôn khổ để định nghĩa một con người, không ai có thể quy định con gái phải làm gì, cũng không ai có thể định nghĩa thế nào mới là con gái.”

 

“Khương Dư, con cần nhớ rằng, bất kỳ ai nói với con con gái nên như thế này thế kia đều là bọn lợi dụng dối trá. Họ muốn con yếu đuối, muốn con nghe lời, muốn con hiểu chuyện, muốn con vị tha. Những điều đó không phải là lời khen ngợi hay tán dương…”

 

“... Mà là muốn biến con thành một thứ có thể dễ dàng bị lợi dụng.”

 

“Con cứ điên đi, cứ dũng cảm nói không, cứ kiên quyết phản bác lại tất cả những gì con cảm thấy không đúng.”

 

“Trên đời này làm gì có ai không sống một lần, vậy dựa vào cái gì mà con phải bị bắt nạt?”

 

“Không chịu được thì cứ đánh lại, đập vỡ mồm nó!”

 

- Hết -

 

???????? Bộ này cũng hay nè:

 

Lâm Nhân rất thích khoe khoang là mình giàu có. 

 

Mùa đông, cô ấy đăng ảnh chơi tuyết ở Úc nhưng lại quên mất rằng mùa ở Nam Bán Cầu và Bắc Bán Cầu trái ngược nhau.  

 

Sau khi bị vạch trần, cô ấy lại chuyển sang khoe trang sức đắt tiền và giày hiệu, nhưng cuối cùng bị phát hiện những bức ảnh đó đều là ảnh đánh cắp từ các bài đánh giá trên Taobao.  

 

Cô ấy khoe khoang rằng mình sống trong biệt thự riêng, nhưng thực tế lại ở trong khu chung cư cũ kỹ, tồi tàn nhất thành phố.  

 

Lâu dần, mọi người đều chán ghét Lâm Nhân, xa lánh cô ấy và đặt cho cô ấy biệt danh "cô nàng phông bạt".  

 

Trùm trường và nam thần đặt cược với nhau: nếu trùm trường có thể theo đuổi được Lâm Nhân, cậu ta sẽ vạch trần bộ mặt thật của cô ấy ngay trong buổi chào cờ toàn trường.  

 

Ban đầu, tôi không định quan tâm đến chuyện này. Nhưng vào ngày tôi quên mang băng vệ sinh, Lâm Nhân đã lặng lẽ đưa cho tôi một cái.  

 

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nghĩ rằng cô ấy cũng là một người rất tốt.

 

“Trở Thành Anh Hùng Của Chính Mình” trong nhà tui nhennn

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo