Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://me-truyen.pro
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
"Mày bịa đặt chuyện về mẹ tao, ghép mặt mẹ tao vào ảnh diễn viên khiêu dâm rồi phát tán khắp các nhóm, hôm nay không đánh chết mày, tao không xứng làm con gái của mẹ tao!!!"
Nói xong, tôi ném chiếc hộp bút vỡ nát ra xa, rồi lấy chiếc bình giữ nhiệt từ túi áo khoác ra, đập mạnh xuống lần nữa.
Lần này không trúng đích, Thịnh Hưng Văn nhanh chóng nắm lấy cơ hội, chật vật bò dậy chạy ra ngoài.
Tôi xõa tóc, cầm bình giữ nhiệt đuổi theo phía sau, thề sẽ đánh cho nó ẻ ra quần!
“Khương Dư! Khương Dư, cậu đợi tớ với!”
Sử Di Nhiên không ngừng đuổi theo phía sau tôi, thấy tôi như hung thần ác sát đứng trước cổng trường, liền vội vàng lao đến giật lấy chiếc bình giữ nhiệt của tôi.
Tôi tức điên lên: “Sử Di Nhiên, cậu định ngăn tớ à? Tớ nói cho cậu biết, hôm nay tớ nhất định phải đánh chết Thịnh Hưng Văn, cậu mà còn ngăn thì chúng ta tuyệt giao!”
Không ngờ, Sử Di Nhiên lại đứng về phía thằng khốn nạn Thịnh Hưng Văn kia.
Cậu ấy có còn là bạn tốt của tôi không, có còn là bạn thân của tôi không, sao cậu ấy lại có thể như vậy!
Tôi tức đến mức mắt đỏ hoe, buột miệng nói ra lời tuyệt giao.
Nhưng rồi tôi thấy cậu ấy tách ngón tay tôi ra, nhét vào lòng bàn tay tôi một cây vợt cầu lông.
“Bố tớ mua cho tớ cái này, làm bằng hợp kim titan, vừa nhẹ vừa cứng.”
“Bình giữ nhiệt của cậu nặng quá, cầm không tiện, không bằng cái này đâu.”
Tôi: “… À.”
03
Được “trang bị vũ khí mới”, tôi lại xông lên.
Cầm vợt cầu lông, tôi đi vòng quanh sân trường học tìm một lượt nhưng vẫn không thấy bóng dáng tên khốn Thịnh Hưng Văn đâu.
Lúc chửi bới thì hét to thế, lúc bịa chuyện bậy bạ thì vui vẻ thế, sao lúc bị đánh lại chạy nhanh hơn cả chó.
Chẳng hợp lý tí nào, đáng lẽ nó phải đứng đó tỏ ra cứng rắn, chịu đòn chứ!
Tôi lạnh lùng cười một tiếng, quay người đi về phía nhà vệ sinh của tòa nhà giảng đường.
Trong nhà vệ sinh nam tại tầng một, tôi quả nhiên bắt gặp Thịnh Hưng Văn đang nấp.
Mặt nó bầm tím, tóc tai rối bù, thậm chí cúc áo cổ đã bung mất, trông nó chật vật như tên ăn xin.
Thấy tôi tiến đến, nó thậm chí sợ hãi kêu lên một tiếng, lại chui vào nhà vệ sinh nam, tỏ vẻ muốn trốn đến tận cùng trời đất.
Tôi đập mạnh cây vợt vào cửa nhà vệ sinh nam, hét lớn vào bên trong: “Mấy thằng con trai bên trong, đi vệ sinh xong thì nhanh chóng rời đi, tao có chuyện cần giải quyết với thằng chó Thịnh Hưng Văn.”
“Không muốn bị liên lụy thì đi vệ sinh xong nhanh chóng rời đi, không thì lát nữa bị đánh trúng đừng trách tao không cho thời gian!”
“Tao cho tụi mày thời gian, nhanh lên!”
Tôi đếm hai mươi lần, xác định chắc chắn bên trong không có ai, rồi xắn tay áo lên lao vào.
Sau đó, tôi nhìn thấy Thịnh Hưng Văn vội vã bước lên thùng nước để trèo qua cửa sổ.
Không suy nghĩ gì, tôi nhanh chóng chạy tới, túm lấy quần nó kéo xuống, lôi nó trở lại.
Thầy Lý cùng một đoàn lãnh đạo xông vào, nhìn thấy cảnh tôi đang túm lấy thắt lưng quần của Thịnh Hưng Văn, hung hăng kéo xuống.
Thịnh Hưng Văn khóc lóc kêu gào, ôm lấy nửa mông liên tục hét nó biết lỗi rồi, xin tôi tha cho nó một lần, để cho nó rời đi đi.
Tôi tha cho nó? Vậy thì ai sẽ tha cho mẹ tôi!
Tôi dùng hết sức bình sinh đạp vào tường, kéo mạnh một cái, trực tiếp lôi nó xuống.
Trước khi giáo viên chạy tới, tôi lại tát một cái vào mặt Thịnh Hưng Văn: "Lúc mày bịa chuyện, sao không nghĩ đến ngày mày bị đánh đi?"
"Bịa chuyện về tao còn chưa đủ, còn dám nói xấu mẹ tao, này thì nói xấu mẹ tao, này thì nói xấu này!!”
Vừa đá vừa đạp, dù ba, bốn giáo viên giữ chặt tôi, tôi vẫn nhất quyết đánh, lưới vợt cầu lông đập thẳng vào mặt Thịnh Hưng Văn, biến mặt nó thành bánh waffle.
Các giáo viên kéo tôi ra xa, tôi liền cởi giày ném, bất cứ thứ gì trong tay tôi cũng ném vào đầu Thịnh Hưng Văn.
Thật sự không thể kìm được tôi lại, thấy tôi phát điên không quan tâm gì nữa, chủ nhiệm khoa đành phải gọi điện cho chủ nhiệm cũ của tôi, nhờ cô ấy đến khuyên nhủ tôi.
Nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô Trương, tôi mới bình tĩnh lại một chút, qua màn hình điện thoại, tôi ấm ức đến mức nước mắt cũng rơi xuống:
"Cô Trương ơi, cô bao giờ mới về đây ạ? Đám Thịnh Hưng Văn bắt nạt con, không chỉ đặt biệt danh cho con, còn nói xấu mẹ con nữa."
"Không ai giúp con cả, cũng không ai quan tâm đến cảm xúc của con gái chúng con, thầy Lý cũng không quan tâm đến chúng con, ông ta chỉ quan tâm đến bọn con trai thôi ạ, hu hu..."
"Không ai quan tâm đến chúng con... không có ai cả..."
Tôi khóc nức nở, ngồi bệt xuống đất, ấm ức gào khóc.