Chị Đây Trời Sinh Không Thích Giỡn - Chap 5

Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter

Trước đây chưa từng có chuyện như thế này, hồi cô Trương còn ở đây, đám Thịnh Hưng Văn chưa bao giờ dám đùa giỡn tệ hại như vậy, huống chi là động đến bố mẹ.

 

Chỉ có học kỳ này, cô Trương vì mang thai nên nghỉ thai sản, tạm thời giao lớp học cho thầy Lý.

 

Thầy Lý vì bản thân cũng có lớp phải dạy nên không mấy quan tâm đến lớp của chúng tôi.

 

Gặp phải người luôn thiên vị con trai, đương nhiên chúng tôi phải nhẫn nhịn rất nhiều oan ức.

 

Nhưng tôi thực sự không thể nhịn được nữa.

 

Thịnh Hưng Văn thật sự rất quá đáng!

 

Tôi khóc đến khản cả giọng, mấy bạn nữ vội vã chạy đến cũng đỏ hoe cả mắt, ôm lấy tôi khóc nức nở.

 

Trong điện thoại, cô Trương cũng bị lây cảm xúc mà khóc theo, liên tục nói rằng khỏe hơn sẽ đến lớp ngay, tuyệt đối không để chúng tôi phải chịu ấm ức.

 

Lúc cúp máy, giọng cô cũng khản đặc, tức giận hét vào điện thoại bảo thầy Lý đợi đấy.

 

Các giáo viên có mặt đều rất khó xử, thầy Lý cũng vậy.

 

Đón nhận ánh mắt tức giận của chủ nhiệm khoa, ông ta thực sự không thể nói chuyện này không liên quan đến mình.

 

Bởi vì sau khi điều tra ra người chủ mưu là Thịnh Hưng Văn, tôi đã nhắn tin hỏi thầy Lý phải làm sao, kết quả ông ta trả lời tôi một câu: “Con bảo mẹ con đừng mặc sườn xám nữa là được.”

 

“Mặc quần áo bình thường thì chẳng có chuyện gì xảy ra, cứ khăng khăng phải mặc sườn xám làm gì.”

 

Vậy sao, vậy là lỗi của mẹ tôi sao!

 

Tôi thực sự muốn phát điên, câu trả lời đó tôi chỉ liếc qua đã tức đến mức tắt máy tính, thực sự muốn hộc cả máu.

 

Cho nên đây cũng là một trong những lý do khiến ngay hôm sau tôi bất chấp đuổi theo đánh Thịnh Hưng Văn, bởi vì không có ai đứng ra bảo vệ tôi.

 

Tôi cũng không muốn để mẹ biết, tôi không nỡ!

 

“Thầy chủ nhiệm.”

 

Tôi gạt đi những sợi tóc vương trên mặt, nhìn chằm chằm Thịnh Hưng Văn trong đám đông: “Bị kỷ luật hay đuổi học em đều chấp nhận, nhưng Thịnh Hưng Văn phải chết cùng em!”

 

04

 

“Trẻ con đừng suốt ngày nói đến việc chết chóc, không may mắn đâu.”

 

Chủ nhiệm khoa không trả lời câu nói của tôi, mà rút một gói giấy từ trong túi ra, ra hiệu tôi vào nhà vệ sinh nữ chỉnh trang lại bản thân, sau đó đến phòng y tế, rồi mới nói đến việc mời phụ huynh đến văn phòng.

 

Lúc này tôi mới phát hiện ra trong cơn tức giận, tôi đã khiến đối phương bị thương nặng, còn bản thân cũng bị thương không nhẹ, lúc đánh nhau, vì bị adrenaline kích thích khiến tôi hoàn toàn không biết đau, đến cả hai móng tay bị bật ra cũng không hay.

 

Sử Di Nhiên vừa rửa tay cho tôi vừa khóc, mấy bạn nữ giúp tôi chỉnh lại tóc và quần áo.

 

Thấy cổ áo tôi bị giật rách, một bạn nữ liền cởi áo khoác ra, bảo tôi mặc vào.

 

“Tớ từng gặp bố mẹ Thịnh Hưng Văn rồi, họ cũng nổi tiếng là ngang ngược không biết điều ở khu họ.”

 

Trên đường đến phòng y tế, lớp trưởng bình tĩnh phân tích với tôi: “Họ chắc chắn sẽ bám vào việc cậu đánh người trước, tuyệt đối không được trúng bẫy của bà ta.”

 

“Lát nữa đến văn phòng cậu đừng sợ, tớ sẽ đi mượn điện thoại gọi cho bố mẹ tớ, nói có người đặt biệt danh xúc phạm tớ, đẩy cho việc càng to thì càng tốt cho cậu.”

 

“Đúng vậy, cậu đừng sợ, biết không đấy, bọn tớ đều ở đây.”

 

Sử Di Nhiên lau nước mắt: “Bọn Thịnh Hưng Văn còn bịa chuyện nhảm nhí về tớ, trước đây tớ không để tâm, bây giờ tớ sẽ gọi cho bố mẹ tớ, bảo họ đến đây ủng hộ.”

 

“Luôn bắt nạt chúng ta, thấy chúng ta không lên tiếng thì càng bắt nạt.”

 

“Cậu đừng sợ.”

 

Ủy viên văn nghệ cũng đỏ mắt: “Tớ… tớ cũng sẽ gọi cho bố mẹ tớ, chúng nó cười nhạo tớ đen, nói những lời rất tục tĩu trước mặt tớ, tớ sẽ nói với mẹ tớ.”

 

“Mẹ tớ rất dữ, kiểu gì cũng đánh chết nó!”

 

“Cậu đừng sợ Khương Dư, chúng tớ ở đây, cậu đừng sợ.”

 

Mọi người vây quanh tôi, ôm chặt tôi để cổ vũ và ủng hộ tôi.

 

Tôi gật đầu, lau nước mắt giàn giụa đầy mặt: “Tớ không sợ, các cậu yên tâm, tớ sẽ không sợ.”

 

Đêm trước khi đánh người, tôi đã nghĩ đến tất cả hậu quả, chỉ duy nhất việc lùi bước là không nghĩ đến.

 

Dám nói xấu mẹ tôi thì hãy chuẩn bị tinh thần không đội trời chung với tôi!

 

Vì vậy tôi đã đi.

 

Đối mặt với bố mẹ của Thịnh Hưng Văn, những người vô lý lại ngang ngược kia.

 

Quả nhiên, vừa nhìn thấy con trai mình bị đánh thành bánh waffle, bố mẹ Thịnh Hưng Văn lập tức bùng nổ, cách cả bức tường người cũng muốn lao lên xé xác tôi.

 

Tôi bình tĩnh đứng cách xa một mét, nhìn dáng vẻ chua ngua của họ, cười lạnh:

 

“Chú dì, không sai đâu, Thịnh Hưng Văn nhà chú dì bị tôi đánh đấy.”

 

“Tôi thừa nhận tôi đánh không nhẹ, nếu có thể thì giờ cháu vẫn muốn đè nó xuống đánh thêm một trận.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo